Sau khi coi như làm xong một bản nháp thô sơ (một nhiệm vụ tự đặt ra) để người đời có thể dẫm lên, kiễng chân mà ngó qua bức tường trì trệ để thấy dù chỉ gót chân của nàng (chàng) Sáng Tạo. Mong muốn có một thân xác khỏe mạnh và thần kinh dẻo dai để tiếp nhận sự mới cũng làm đau. Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế.
Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Và càng thể hiện sự vô học khi trở thành câu cửa miệng đầy vô tư. Cái khác ở đây cứ để mập mờ như vậy vì khó định nghĩa.
Ngồi lên giường lại nghe bác lặp câu hôm qua và nhiều hôm trước nữa: Cháu đừng để mất lòng tin của mọi người. Cháu về nhà vẫn bảo các bác chăm sóc cháu rất kỹ đấy ạ. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng.
Dùng cứt thì không hay lắm. Nên bạn bỏ qua như không. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn. Lần khác, chúng tôi lại vào nhà ông bà ngoại tôi ở Hà Đông. Hơn nữa, loài người trong thế giới vật chất bị lệ thuộc vào nó (và cả muôn thứ luân lí) thường hèn nhát, lại có bản năng ham sống sợ chết nên có thể yên tâm rằng sẽ không bị tuyệt chủng bởi hiện sinh (mà có thể bằng cái khác).
Cậu thấy đấy, rút cục, chơi thường là tự do tuyệt đối và thường cướp đi tự do của kẻ khác và gieo rắc đau khổ lên kẻ khác. Những kẻ đứng đằng sau lãnh đạo những lãnh đạo. Thay vì bắt chước cá tính của một số người: Tôi viết chỉ để phục vụ tôi.
Ông ta cho tôi làm thử hai bài toán. Dù vợ con hắn vẫn cười dịu dàng trước bát canh rau muống đỏ quạch. Lát sau, tôi rủ ông anh ra.
Tôi cho ông thời hạn ba ngày. Kết quả là nếu không phải đến trường, thường thường thì mãi trưa hoặc chiều hôm sau còn bơ phờ trong chăn. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Tôi thường lấy cái tên của bộ phim chưa từng xem đó để đùa với thằng em. Bác tận dụng thể hình to cao, kinh nghiệm trận mạc lâu năm, xoay người che bóng. Bởi nếu không bất bình, thì tai họa sẽ đến.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Chỉ nhớ nó chẳng có gì đáng nhớ. Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác.