Hãy làm một chút miêu tả về âm thanh phố xá. Nhiều lúc nó làm bạn cứng nhắc, định kiến với bản thân và xung quanh. Để họ thấy bị bao trùm và phải nỗ lực để xé cái màng nhầy ấy ra.
Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Cái bút này vỏ kín như bưng. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Phố phường quanh nhà lại bình thường. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra. Con sông trước mặt thật xanh và êm.
Nhưng chúng cũng hay đủ để bạn muốn kể lại. Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi. Những bồn hoa cúc vàng rung rinh trước mặt.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Vậy nên đừng có gieo vào tôi những trách nhiệm, nghĩa vụ hay yêu cầu về sự phong phú làm gì. Có lương tâm và danh dự chung không? Có đấy.
Rồi mai đây, chúng lại xuất hiện trên mình một giấc mơ mới. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. em đi đâu hết một đời - mà không để lại một nhời cho ai - em đi trọn vẹn rộng dài - mà không thả lại một vài cơn thơ - em đi từ lúc bấy giờ - tôi không hiểu cứ đợi chờ em đi - em đi bởi cái lẽ gì - vì ai hay chỉ là vì đi thôi - dù sao em đã đi rồi - duy còn nỗi nhớ lặng ngồi trên mi
Tôi nói: Con mèo ở trên này rồi. Cháu biết cháu sai nhưng chú cho cháu xin lần này, cô cháu ra không thấy cháu lại đi tìm. Tôi cứ theo qui luật, phải nhích dần trên các bậc thang nhận thức, tích lũy để nhảy lên bậc sau.
Đây là một sự tham lam. Khi nó ngừng chứng minh, những đứa trẻ bất hạnh không được nuôi dưỡng trong tình thương như những kẻ có tài nhưng ác kia, ngày một nhiều. Mẹ: Hai bác có chuyện gì à? Tôi: Im lặng.
Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn. Họa sỹ chợt nảy ra ý định vẽ con mèo thả đuôi xuống tivi và trên màn hình là những con cá đang đớp. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế.
Thôi, tôi trôi qua em rồi. Không muốn xé mà cũng không định làm kỷ niệm. Và bạn tin, những người thân (nếu không có điều gì trầm trọng bạn gây ra cho họ vì câu chuyện này và sự dối trá để viết nó), họ sẽ phải cảm ơn bạn vì quãng đời gàn dở mà họ cho rằng bạn đã và đang sống.