Còn cái quần thì rộng thùng thình. Bác bảo: Cháu khẳng khái quá nên luôn bị thiệt. Muối thì về biển còn nước thì lên mây.
Con người vẫn làm khổ nhau bằng những sự chán và nhàm chán đấy thôi. Cháu bảo: Cháu chỉ so sánh chuyện râu thôi cơ mà. Mở tủ ra, thay quần áo.
Thế nên, bạn sẽ sống, sẽ sống nữa để khám phá mình. Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.
Rồi chợt nhớ ra, bác tiếp: Đúng rồi. Tôi ngồi đây, chẳng làm gì cả, chẳng bán mua gì cả, tôi đợi cô tôi. Nói chung là tốn thời giờ.
Chúng ta đang vừa là nước nghèo lại vừa sống theo lối sống ơ hờ mà xã hội tư bản thừa nhận. Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực. Chúng ta luôn bị lừa và phức tạp hóa vấn đề (như một sự vô lí một cách hợp lí của đời sống) bởi ngôn ngữ và những cái tên.
Có điều, viết đâu phải lúc nào cũng là toan tính thiệt hơn. Chúng đã quen hếch mặt với những sự khúm núm và dè dặt. Để thoát khỏi nỗi chán chường.
Mới gặp một vài lần thì biết qué gì. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Mà muốn vào có phải dễ đâu, phải có người quen giới thiệu. Sách rồi đến bút rồi đến đồng hồ rồi đến kính rồi đến lọ dầu cá rồi đến truyện tranh rồi đến thắt lưng… Xong! Nhắm mắt liệt kê lại xem nào. Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Toàn là thứ đã trông thấy nhưng chưa đụng vào bao giờ. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
Trước khi đến nhà ông ta, tôi miễn cưỡng. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Kẻo lỡ ra dân tình chỉ đọc được đến đây, suy diễn lung tung thì khổ.