Một điều rất hệ trọng. Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Như bình mình chẳng hạn.
Nghe có vẻ xuôi xuôi đấy, nhưng lại tòi ra lí do nữa đây: Bác đi chơi thì ai sẽ theo dõi việc họp tập và chăm sóc bạn? Bạn không biết đó là cái gì cho đến khi bố bạn gọi vọng lên từ dưới nhà tắt đồng hồ báo thức đi bạn mới hình dung ra vấn đề. Không hiểu sao ông ta phán ngon ơ như vậy.
Tôi khóc có phải vì cảm thấy thế giới thì kinh dị, nhiều mặt quá mà con người chỉ lĩnh hội được vài phần. Chẳng ai bóc lột ai cả. Bao người làm được sao mi không làm được.
Tớ đoán chắc cũng đỡ tục tĩu hơn. Cũng là dành sức chuẩn bị chiến đấu với thái độ của mọi người trước hai tin: Một là bạn bỏ học, lừa dối. Rồi, Việt Nam mặc áo đỏ thế nào cũng thắng.
Bạn không thích sự không nhất quán này. Đơn giản là để sống. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt.
Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Tôi đến lớp mới, ngồi bàn gần cuối.
Kể cả cái nhàm chán. Nói thế có ngạo quá không? Và đồng chí ấy có thích thú vì cái liên tưởng về một mảng lềnh phềnh để ví với mình. Không ai ở xung quanh truyền cho cậu cảm giác đó.
Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng. Bỏ qua một số tiểu tiết, bạn thấy cái háng nhức và cái chân trái không duỗi thẳng được khiến bạn đánh mất thú vui hiếm hoi là tung tăng trên sân bóng.
Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy. Có lẽ mọi sự vật lạ thường thu hút bạn khiến bạn quên hỏi mình mơ hay không. Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc.
Lát sau, thằng em đi vào. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.