Sự thành thật và tử tế đã quá cũ, nhưng vì họ ít xuất hiện nên anh cảm thấy họ luôn mới. Thế là xao nhãng, thế là bia bọt, đề đóm và hơn thế… Quần chúng dần mất lòng tin. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh. Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.
Và như thế, em hiện hữu. Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.
Tớ già hơn nó và thế là tớ đưa kẹo, nó phải bóc. Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy.
Bàn học và máy vi tính của chị út được chuyển sang đó. Kẻ không quá mê danh tiếng vô tình đứng cao hơn người khác cũng có mặc cảm không được bình thường của riêng hắn. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn.
Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi. Chán ngán hơn rất nhiều so với hứng chịu sự thờ ơ của người dưng. Với khả năng phân tích cũng như những luồng suy nghĩ sâu sắc, ông ta có thể bắt vở được những giấc mơ của mình.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Còn chúng có ý nghĩa thì đã đến thời điểm được phổ biến. Hồi đấy em vẫn thường nhìn anh và mỉm cười như lúc này.
Cháu làm bác buồn lắm (bác theo lên cầu thang). Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Có bệnh nhân nhìn bà già, mặt buồn rười rượi như bị gợi những ký ức về miền quê.
Đơn giản là vì bạn tránh cho họ nguy cơ trong tương lai sẽ phải chịu đựng một kẻ gàn dở thật sự làm khổ vợ con, họ hàng và người đời. Chưa có gì để không thích. Dùng hay không dùng thì có sao.
Họ sẽ đau nhưng không nhiều như tôi từng tưởng tượng. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.