Đừng để một ai đó làm mất thời gian của tất cả mọi người. Don nói rằng sự có mặt của Sinatra có thể làm cho những người anh em bên vợ nể nang anh ta hơn. Tin tôi đi, tôi biết điều này rõ lắm.
Hầu hết những người thành đạt trong xã hội đều là những người ăn nói thành công. Người ta đã trao lại cho tôi tấm ảnh duy nhất họ tìm thấy trong người nó. Em ơi có nhớ? Hãy nhớ lời thề hẹn của em.
Ở Hope, nỗi ám ảnh không là một chủ đề cụ thể mà là phong cách cụ thể - trả lời mọi câu hỏi hết sức gượng gạo. Tôi đã nói tốt hơn và thành công hơn trong suốt buổi tối hôm đó. Stacey đã mời tôi là một trong năm người phát biểu tại lễ tang.
Không ai chê trách Cuomo vì sự sắc sảo và uyên bác, vì cách lập luận thú vị của ông. Tôi cười méo xẹo, còn chàng phi công thì vẫn chủ trương im lặng là vàng. Cuối cùng, có thể khẳng định dạng câu hỏi giả định này có rất nhiều tác dụng.
Biết lắng nghe, cởi mở, nhiệt tình là ba yếu tố giúp bạn dễ dàng đối thoại với mọi người. Các thầy cô giáo rất quen thuộc với điều này. Joe và tôi thay phiên nhau tường thuật trực tiếp trận bóng theo cách đó cho đến hết hiệp một.
Bạn biết không, Arthur Godfrey đã khuyên tôi chỉ duy nhất mấy chữ: Tự nhiên mà nói!. Những công ty thành công, cũng giống như những con người thành công, thường rất thích nói về những thành tích to lớn của mình. Tôi kể cho mọi người nghe những lần đi chơi với cha.
Mà thật lòng chúng tôi cũng không đứa nào dám nói với mọi người rằng đây chỉ là một trò đùa. Không phải chỉ khi bắt đầu và kết thúc câu chuyện, mà trong suốt thời gian nghe và nói, bạn nên tập thể hiện cảm xúc, mối liên hệ của mình qua đôi mắt. Lời chia buồn quá thống thiết càng làm cho gia quyến đau đớn hơn mà thôi.
Một con người tài năng hết lòng đam mê nghề nghiệp. Tôi thích cái nghề này lắm! Tôi đã luyện tập suốt tuần rồi. Tôi lập tức đứng dậy, chìa tay phải ra và nói: Cám ơn Jim.
Đến ngày nay thì cuộc trao đổi của họ quả đã trở nên bình thường rồi đấy. Những đồng nghiệp sẽ nghĩ gì? Họ không thể đánh giá cao bạn được. Nếu như cảm thấy rằng người khác muốn nghe những ký ức, một kỷ niệm hay một câu nói trước đây của người quá cố, thì hãy kể lại.
Chúng ta có khiếu ăn nói thì tốt, nếu không có cũng chẳng sao. Harrison đã nói hơn một tiếng đồng hồ trong một tiết trời giá lạnh ngày 4/3/1841. Cũng cần nhớ rằng mặc dù việc nhìn người khác rất quan trọng, nhưng đừng vì thế mà nhìn họ trừng trừng như muốn ăn tươi nuốt sống người ta nhé! Điều này rất khiếm nhã.