Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Lần sau con đi đâu phải xin phép các bác. Nếu mai này có dịp làm phim, tôi nghĩ, đó là một cảnh quay không tồi.
Có thể làm nó hấp dẫn và thuyết phục hơn bằng cách sử dụng nhân vật là một người lớn tự kiểm điểm. Điểm Anh thấp hơn thực lực. Tập hợp lại rồi, một hôm trong bữa ăn trưa, có hai cậu xích mích, một cậu không thích cậu kia ngoáy mũi, cậu kia cứ ngoáy, thế là xông vào đánh nhau.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Tựa lưng vào hộp dầu cá là cái đồng hồ báo thức. Hoặc họ vẫn khăng khăng là mình đúng.
Đây là một sự tham lam. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện. Tôi chỉ có thể đấu tranh vì họ bằng cả cuộc đời nếu tôi có một tấm lòng bao la, nhân ái bẩm sinh và kết hợp rèn luyện.
Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Không để nàng phải đau đớn hơn nữa. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ.
Ông sẽ được thoát li, thoát li khỏi những kẻ như tôi. Cảm thấy tốt hơn nhiều lần so với đi châm cứu hay bấm huyệt, xoa bóp. Bởi vì, khi đã thực sự thiện rồi thì khó mà đủ ngu si để trở nên ác nữa.
Khi một khoang được lấp đầy thì hành động thiện hoặc ác sẽ xuất hiện. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia. Tôi làm trong năm phút.
Về sau, nàng là một cái gì đó mà tôi dựa vào, tôi kiếm tìm mỗi khi đến lớp. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng. Cái đó sẽ là một đại diện nhỏ cho tinh thần tự chủ và sự hoà nhã.
Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết. Bạn vẫn nhớ khung cảnh đó.
Mà bác ta có tin hay không chẳng phải vấn đề then chốt. Nhưng không phải là tất cả. Nhưng ở đây các bác sẽ giúp cháu trở lại nhịp sinh hoạt bình thường mà tự cháu phá vỡ.