Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo. 21 tuổi thì còn phải đến trường. Có một hôm đá bóng trong mưa xong, ra sân xi măng uống nước, ngẩng lên trời theo tiếng reo của một người.
Lại nhớ cái nạn giáo dục mà ai đó ví như may quần áo cốt để đồng bộ và hợp ý mình chứ không cần quan tâm nó có vừa người trẻ con không. Chỉ khi ta gặp họ, ta mới hiểu họ là ai. Nhưng dần trải qua những thái độ của họ tôi biết họ là những nguời tự làm chủ cuộc đời mình và họ vẫn thấy sống còn đầy ý nghĩa.
Bắt đầu khó nghĩ đây. Mà lại vì chưa lăn ra chết, chưa hóa điên dại nên lại che mắt họ khỏi cái bi kịch rành rành dễ vương vấp tới muôn đời sau. Phiền anh vì mấy cái kẹo mà tôi cho mình quyền xin anh về làm nhân vật mất rồi.
Mấy người trước mặt bọn tớ đứng vì những người trước họ cũng đứng cả lên. Còn tin tưởng thì mơ hồ lắm. Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.
Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Tôi để mẹ dắt tôi đi. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Là oang oang toàn thứ mình không biết.
Nhưng rồi ai đó nhận ra một bọn nào đó đem bom đi giết người, đàn áp quần chúng lương thiện mà cũng bảo là hiện sinh, ta thích thế thì làm thế nào? Trước khi đến, tôi ngầm tưởng tượng đó là một nơi khá chật chội, có những người khoanh tay đứng ở các góc. Bi kịch chỉ đến khi họ bắt đầu khao khát nhận thức, khi họ bị ngăn cấm tình yêu, khi họ bệnh tật không có tiền chữa chạy, và hứng chịu những bất công lớn.
Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Phải biết giữ sức khỏe mà học chứ.
Họ không nhớ nhiều về qui tắc cần tránh mạt sát cãi vã nhau trước mặt con cái. Hôm nay đi đâu? Không biết. Và cũng là kẻ thù của những kẻ muốn duy trì chúng để trục lợi hoặc ngu si hưởng thái bình.
Không nhiều thiên tài muốn kể hoặc có khả năng kể về mình. Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Ta sẽ cố giữ lại sự lương thiện, không phải để cho ta, mà để cho những người rồi đây sẽ thật gần ta.