Làm lại cuộc đời ở tuổi 40 thường không dễ chút nào. Watson chờ cho mọi người nhìn thấy và đủ thời gian suy nghĩ, ông kết thúc: Chúng ta là con người, con người đứng cạnh bên nhau, vai kề vai, tất cả làm việc cho lợi ích chung. Watson có một tình cảm đặc biệt với sự kiện này.
mà ngôn ngữ hiện đại ngày nay gọi đó là một dấu hiệu trong bộ nhận diện của một tổ chức được nhắc đến nhiều có lẽ là nhờ vào khả năng nó giúp người ta nhìn thấy. Và hơn cả kỹ năng, đó là một thái độ. Gerstner biết rằng, IBM vào thời của mình, phải tự dựa vào chính nó.
Trong quá trình đó, ông cũng đồng thời tìm thấy con đường phát triển lâu dài của một doanh nghiệp. Nhưng Nichol biết chắc rằng, không ai có thể nói qua quýt với ông chủ của mình trong các cuộc họp. Watson đã nhìn thấy trách nhiệm của doanh nghiệp với tư cách một tổ chức ảnh hưởng lên xã hội chứ không đơn thuần là một cái máy kiếm tiền và mặc kệ xung quanh.
Tom xác nhận điều này trong tự truyện của mình và nói với con gái vào cuối đời. Họ là những nhà kinh doanh cao cấp thuộc Điều đáng nói là Maney đã cố tình truy tìm nguồn gốc câu nói đó.
Tuy nhiên, giá trị của chúng thì vẫn tươi nguyên. Nhưng không ai có thể quên rằng, khi viết ra triết lý của mình ông đã viết chữ con người (Men) lên đầu tiên. Năm 1915 ông đã bắt đầu nói về chữ think tự do của ông, thấy cái gì đúng, có lợi, dựa trên cơ sở chung là con người thì ông làm màkhông sợ bất cứ áp lực nào, kể cả dư luận báo chí.
Tay phải ông cầm viết có nét lớn để cử tọa có thể thấy dễ dàng. Năm 2000 chính là thời điểm Lou Gerstner đã hồi sinh lại IBM, dựa trên những giá trị kinh điển của Watson, khi tập đoàn vinh quang của lịch sử Mỹ xa rời thông điệp của Watson. Và bản danh sách chín đối tượng được ông liệt kê như sau:
Watson nói về bản án đang treo lơ lửng cho Flint nghe. Nhưng thực chất, không hề có nghề kiếm tiền, bởi nghề nào thì cũng kiếm tiền cả. Vào thời điểm đó, giá trị thị trường IBM đã tăng vọt từ khoảng 14 tỉ đôla lên đến 36 tỉ đôla.
Dường như đó là tất cả những gì ông mong mỏi nhất trong cuộc đời sóng gió của mình. thành giá trị cho doanh nghiệp), một ai đó tại sao không phải là IBM? Không ai giỏi hơn IBM trong chuyện này kia mà? Có nghĩa là công ty này đánh mất mục tiêu chăm lo cho giới kinh doanh trong việc tạo ra các cỗ máy tính toán. Time thì dựa trên thực tế lịch sử mà đánh giá.
Điều đặc biệt mà ông cảm thấy rõ là hàng ngàn nhân viên của ông giờ đây đã là một khối văn hóa chặt chẽ. Nhưng vào thời của Watson, nếu xem lại các bảo tàng phát minh, thiết kế tiếp thị chưa được đặt ra. Đó là những triết lý phổ biến trong ứng xử giữa người và người.
Quý bà và quý ông lần lượt bước xuống, chủ tịch Watson trong bộ vest đẹp như dẫn đầu. Buôn gian bán lận không còn thích hợp cho bất cứ nhà thương mại nào muốn ăn nên làm ra một cách bền vững trong ngày nay. Giai thoại này không bao giờ tới tai nhân viên IBM, quá tệ để hàng chục ngàn nhân viên IBM phải tuân theo quy định của cha tôi.