Nên cháu mới dám cãi như thế. Tôi cũng chả để ý những cái tiếp theo anh ta có vứt vỏ xuống đất không. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Tôi gồng mặt để vẻ lạnh tanh vô cảm xa xăm không bị biến dạng. Mà cái đồng hồ ấy xoay, lắc lư trong đời sống.
Họ bảo cắn là anh không thể không cắn dù có thể anh kinh tởm hành động đó. Quả tôi có đi chơi với cậu ta thật. Tay tiếp tục thả giấy vào.
Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Nó dẫn đến những hành động đầy cảm tính khi cần lí tính và ngược lại. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.
Nhân cách chứa đựng không ít tố chất tài năng. Một số cô bạn cùng lớp cũng thế. Tôi quệt nước mắt, xì mũi ướt nhẹp tay áo và ngực áo.
Mẹ thấy điện còn sáng, sang bảo: Đi ngủ đi con, một rưỡi đêm rồi. Nhưng sống là gì nếu chỉ biết chịu đựng nhau. Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.
Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Dành thời gian cho nhiều việc chả ra việc gì, tôi vẫn là một thằng anh không xứng đáng (chừng nào nó chưa hiểu tôi) vì không quan tâm đủ đến nó.
Chỉ vì chữ vì mà nhân loại bị ghét lây. - Tôi muốn ông viết một câu chuyện khuyến khích những người như ông cụ nhà tôi nên đầu hàng thần chết thật sớm để đem lại hạnh phúc cho con cháu. Hắn phải lừa phỉnh mình.
Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Cũng có cớ để thôi viết. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Chỉ nghe một âm thanh đánh thức mình trong giấc chập chờn. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng.