Bạn đang đóng vai một chân phục vụ và bạn sẽ hoàn thành nó trọn vẹn. Ví dụ: Chọn ảo hay thật? Bạn dễ mắc lừa nó ngay. Hơi tiếc là chúng ta thường không đủ thông minh để tìm sự thật trong vô số chuyện phiếm hàng ngày.
Tôi dựng chân chống xe ngồi đợi cô tôi vào chợ mua hàng mã về đốt giải hạn cho chị con bác tôi. Ai dẫn đi đâu thì tôi đi… Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật.
Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Xin lỗi nhé, buồn ơi. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người.
Tôi không có bản lĩnh. May có chỗ này tập, không thì buồn lắm. Tôi đang lưu thông với vận tốc bằng không.
Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Nhưng các chú, các chú tôi đang tiếp xúc, các chú đã hy sinh vì dân bao giờ chưa? Tôi nhìn người tinh lắm. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.
Nhưng bạn muốn một cuộc sống hơn thế. Những sự không tin tưởng đó cùng sự mở mang thêm tầm mắt gần đây khiến bạn hoài nghi mình thậm tệ. Mấy con hổ cũng thế.
Có phải tôi nói đâu. Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau. Lại còn có cả một cái quai vòng qua miệng giỏ, chắc để móc vào cành cây.
Nhưng họ sống không bình thường. Biết chuyện này sẽ xảy ra những đến lúc thì cảm thấy khó xử. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Không chung chung như những nhà mị dân. Cũng như chống lại nguy cơ bị tuyệt chủng. Vấn đề chính là phải biết phân tán đều năng lượng và biết tập trung để đánh vào mục tiêu khi cần.
Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ. Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Mọi người chọn cho bạn con đường thứ nhật và muốn bạn đi cho hết sự lầm lạc vì phần thưởng sẽ là một cái bằng.