Ngọn lửa lớn làm ông ta hả hê man rợ. Người nghệ sỹ là kẻ biết biến mọi thứ thành nghệ thuật. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối.
Nhưng tôi không quen phản đối. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng. Vì có lẽ ông ta có một sự thân quen với tiềm thức của mình.
Hôm trước, chị cả con bác bảo tôi: Hôm qua, em làm mẹ khóc đấy. Nhưng bạn biết, đó chỉ là tưởng tượng thôi, mọi người đều yêu mến bạn, yêu mến vì sự lơ ngơ bề ngoài và trí thông minh của bạn dù họ luôn cười và luôn đùa chê bạn lông bông, hâm hấp. Vận động, đọc sách và làm việc theo sở thích khiến thằng con trai bớt côn đồ.
Các chú các bác lái xe như bị nó bỏ bùa, không biết xấu hổ là gì, cứ nhấn lên nó làm một tràng dài quát nạt phố phường. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút.
Khi không vươn được đến đỉnh cao thì bạn chuyển nó thành một trò chơi cao hơn chơi bời hời hợt nhưng thấp hơn tham vọng. Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn.
Chúng sẽ cắt đứt giấc ngủ của bạn. Như thế sẽ chỉ làm khổ nhau. Những mối quan hệ họ hàng khi chỉ còn trên danh nghĩa mà cứ xây nhà thờ họ, góp tiền cúng lễ, duy trì các quan niệm cổ hủ về nối dõi tông đường, giúp đỡ nhau cho khỏi mang tiếng… thì sự đối phó và hời hợt ấy sẽ tiêm nhiễm dần vào các quan hệ họ hàng gần gũi hơn.
Từ đó mẹ có nhiều biểu hiện dịu hiền hơn. Vậy mà bác tôi biết đủ chuyện đời. , bạn theo phản xạ, đoán ngay tiếp theo chắc là …dog Nhưng có vẻ không phải, tự nhiên hắn viết ngoáy đi, một từ gì đó có 4 chữ cái mà bạn đọc mãi không ra.
Cũng có thể không, người đời thờ ơ lắm, chỉ để ý đến những gì mang tính kích động mà thôi. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Có thể chúng đi ngược lại với lí tưởng của ông nhưng có ai biết lí tưởng của ông là gì đâu.
- Ông cụ tôi bị liệt toàn thân. Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ.
Đôi tay nàng vẫn lần tràng hạt. Tôi ngạc nhiên nếu nó chưa được phát minh. Chẳng biết còn mấy dịp thế này.