Rao giảng cũng là chơi. Cả nhà bảo: Trật tự ở Hà Nội làm tốt hơn. Cô giúp việc bảo mẹ anh dặn vào bác, bác phải vào viện.
Người bảo đời là bể khổ. Là một đứa trẻ cũng đầy kiêu hãnh và dễ bị tổn thương, bạn từng hiền nhưng rất cục tính. Thế nên tôi đã tìm mua tất cả các tác phẩm của ngài cho ông cụ.
Bao người làm được sao mi không làm được. Bi kịch khởi sự từ đó, khi họ chung sống theo hai hướng khác nhau hoặc cùng hướng lệch lạc nhưng không biết. Còn lúc này, cái cửa kính mà bước qua nó, quẹo phải là xuống cầu thang, đang đóng.
Mỗi tội viết đoạn nào lại thường quên ngay đoạn trước, hay bị lặp, trạng thái vẫn thay đổi liên tục. Có điều, bạn đã ngồi im rất lâu trong những năm cấp ba và đại học. Cái này không rõ lắm.
Và họ tìm thấy niềm hạnh phúc khi bảo vệ lẽ phải khi đã có người đi tiên phong. Các anh các chị chưa bao giờ dám nói dối bác. Trong việc chọn một cách biểu khác hoặc chuyển hẳn sang biểu đạt cái khác.
Chỉ nói phòng làm bằng gỗ theo kiểu Phần Lan. Khi đã chơi thì chơi là chơi mà không chơi cũng là chơi. Sức khỏe phải tự mình giữ.
Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng. Người ta mang nó đi như một mẫu vật tượng trưng cho thảm họa chiến tranh. Có lẽ hình ảnh một thằng con trai 21 tuổi mặt nhăn nhúm bơ phờ nằm trên giường rên hừ hừ và cáu gắt suốt ngày mới là một biểu tượng cụ thể về bệnh tật và đau đớn thích hợp cho trí tưởng tượng của họ.
Bạn mới khai thác được một phần nhỏ của mình. Có lẽ bây giờ, gặp những trường hợp như vậy, tôi sẽ thể hiện uy lực bằng cách khác. Dưới cái chân đế vuông đó lại là bốn cái chân nho nhỏ như cúc áo sơ mi, dày chừng gấp đôi.
Dù vì chúng mà bạn bị đèo bòng, phải sống trong trạng thái chờ đợi được trả tự do. Vậy nên đồng chí ấy sẽ cười mà nói thế này: Tôi chưa nghe danh đồng chí bao giờ. Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó.
Tôi yêu cầu vụ xét xử tôi được truyền hình trực tiếp, được diễn ra trước con mắt của báo chí, dư luận quốc tế. Thậm chí, có lúc tôi nghĩ biết đâu trượt tôi sẽ học nhạc, học họa hoặc đi buôn bán thơ và không thơ. Hôm đó, bạn sốt khá cao, có lẽ thế nên bạn để sổng ra mất một giây không làm chủ được mình.