Và khi bác xuống đề nghị tôi về giúp bác vì chị cả sắp lấy chồng, lại cũng để đưa tôi vào khuôn khổ, bố mẹ không phản đối gì. Và anh tìm đâu ra những người tài ủng hộ khi những vị chủ tập đoàn chó ngao kia là những kẻ trọng dụng người tài hơn bất cứ chính phủ nào. Ông nhắm mắt lại, thấy khuôn mặt vợ, và tự nhủ: Người ta vẫn phải sống khi trên đời còn có người để thương yêu.
Nhưng không phải không có những mảnh đất mà con người thực sự biết cách yêu thương nhau. Đó cũng là một thứ trói buộc. Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt.
Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Rồi đồng chí công an sẽ hỏi: Anh sở hữu chiếc xe được mấy năm rồi?. Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào.
Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Chả là tôi có làm chân loăng quăng ở công ty gốm sứ mây tre đan của chị. Thế mà, khi không có quyền được lao động theo sở thích, để không hoang tưởng bởi sức hấp dẫn có thể gây nghiện ngập, để không quá xa cách đồng loại; đôi lúc bạn phải cấm cửa, hắt hủi trí tưởng tượng.
Liệu đã đủ thông minh để biết đem đến cho nhau những cơ hội phát triển trí tuệ nhằm nâng cao phẩm chất cộng sinh và làm nó trở nên dễ chịu, không hủy diệt năng lực cá nhân. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không.
Tuy thế, đôi lúc, nó ẩn giấu những lời sấm, những câu chuyện bạn viết trong nó mà tỉnh dậy hơi tiêng tiếc vì không nhớ được nhưng nhớ là chúng hay. Tại sao mình lại phải đóng kịch hả? Tại sao? Đừng hòng! Ta cứ vác cái bộ mặt tỉnh bơ này ra. Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình.
Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.
Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Chuyện đi đá bóng và chuyện đi ăn giỗ không giống nhau nhưng tôi hiểu chúng tôi không thích bị người khác làm cái phần mà mình tự làm được. Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào.
Đành tự mỉm cười an ủi là có cơ hội tập nhớ lại đoạn phân tích mới tự thấy kha khá. Người ta biết đến văn ông nhưng chưa thừa nhận. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.
Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết. Cậu biết buồn khi cha mẹ ốm đau. Đau hơn, dằn vặt hơn mà làm gì.