Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Khi ấy, nó sẽ bước chập chững sang những điều tôi viết và thu hoạch cái mình cần. Sáng nay em đi làm không rõ cháu có học không.
Hồi chị út đỗ đại học, bác hứa bỏ, xong lại đâu vào đấy. Để không bao giờ khuỵu xuống cả. Làm thế nào để ngừng viết.
Ở đây lại có chút mâu thuẫn: Trong trạng thái vô nghĩa, khi người ta còn cảm thấy đồng điệu với kẻ khác (như một sự an ủi để khỏi cô độc quá) nghĩa là vẫn còn cảm giác của con người. Là thực trong thế giới ảo, là ảo trong thế giới thực. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì.
Cũng có hôm ngủ khá say. Hãy bắt tôi, nếu có thể. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.
Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ. Bác thích gánh nặng của sự hy sinh này chứ? Không, tất nhiên là không rồi, có ai thích mệt đâu.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Nhưng họ cũng không trút giận vô cớ. Không háo hức khi bước vào và không nuối tiếc khi bước ra.
Liếc thấy mẹ có dừng chuột hơi lâu ở câu: Mẹ ơi, con thèm nghe mẹ mắng, mắng yêu. Và dưới nước là cơn hoan lạc của cá tôm. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.
Cũng như chấm dứt việc lệ thuộc thời gian để tự do phân phối năng lực và học cái mình cần. Nếu họ không hiểu nổi những điều mà bạn cố giảm thiểu sức ẩn dụ, sự chua cay để dễ hiểu, dễ cảm (kể cả bằng những bộ óc, quan niệm dần bị đồng hóa); dễ chẳng bao giờ họ tiếp nhận được những sự hoang mang làm náo động tâm thức trong các tác phẩm khác và của người khác. - Tôi rất mừng vì điều ấy.
Bạn biết thế là rất có hại, thà thức còn hơn nhưng bạn đã kiệt sức. Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Nhưng mẹ ơi, luật không được chia đều.
Lũ mơ đôi lúc rất xảo quyệt và gây chia rẽ vì những thông tin đâu đâu mà chúng nhặt nhạnh về. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Như đứng từ ngoài nhìn vào một bức tranh.