Bạn đã kinh nghiệm như vậy rồi chứ? Tôi cũng vậy. Như ba tôi, không nhờ lòng tín ngưỡng những lời cầu nguyện của má tôi thì đã từ trần rồi. Tôi dùng cuốn này để bổ sung phần thiếu sót trong ebook cùng tên do bác Vvn thực hiện (tạm gọi là bản Vvn) trước đây.
Một bữa ông ta ngỏ ý xin cha cho làm thợ máy. Kingman hội trưởng Công nông Tiết kiệm Ngân hàng. Và khi được nghỉ ngơi rồi thì lại thương tiếc quảng đời đã qua, và thấy như có cơn gió lạnh thổi qua quảng đời đó.
Ít lâu sau, tôi nhận thấy rằng quy tắc "tốp lỗ" đó có thể áp dịng vào nhiệu việc khác, ngoài việc đầu cơ. Ngày nay, chính những nhà chuyên môn trị bệnh thần kinh thành những nhà truyền giáo kiểu mới. Bởi vậy tôi ngạc nhiên thấy ông đã 78 tuổi mà vẫn bình tĩnh, khỏe mạnh làm sao.
Vì theo lời họ khuyên, cô nọ đương là một cô thư ký, sung sướng thấy mình trở nên một nữ sĩ tập sự, để rồi sau thấy mình thất bại chua cay. Ông Schwab từ đó lấy câu ấy làm châm ngôn hành động. 31 năm không thấy mặt nó một lần.
Việc ấy họ làm trong ba hoàn cảnh khác nhau. Thế là mặc dầu đau xót trong lòng, ông rán làm tròn bổn phận "gà trống nuôi con". Đối với những bà ấy, người ta khuyên mỗi tối nên thảo một chương trình cho ngày mai.
Bà cô Edith cũng vậy. Ta nên nhớ rằng một bắp thịt căng thẳng là một bắp thịt làm việc. Tôi có thể ở lì trong phòng này mà không lại hãng nữa.
Hết sức làm lụng mà vẫn không trả nỗi tiền lời, nên nhà ngân hàng làm nhục, chủi rủa và hăm đuổi ba tôi đi. Người bị mạt sát không là Hitler mà là Thomas Jefferson [32]. Tôi hứa với Ngài không bao giờ còn vong ân Ngài nữa.
Chúng tôi có ba đứa con. Lúc đó óc tưởng tượng của bạn hỗn loạn. Hứa hẹn suống có tốn gì đâu?
Sự cấu tạo nên ta thực "bí hiểm và kinh dị" thay! Bà xin nhà ngân hàng một tập chi phiếu, cho đứa con gái chín tuổi của bà. Toàn là những qui tắc mà ai cũng biết và nếu chịu áp dụng thì không một nỗi ưu phiền nào là không diệt được, từ những ưu tư về gia đình, tài sản, tình duyên, đến những lo lắng về tính mệnh, công danh, bệnh tật liên miên [6].
Má tôi hỏi: "Dale, cái gì mà khóc vậy?" Tôi sụt sùi đáp: "Con sợ sắp bị chôn sống". Ông là một trong số hàng ngàn người tình nguyện đi gõ cửa từng nhà ở khắp châu thành Nữu Ước để nhắc nhở dân chúng. Hơn nữa tôi chẳng bao giờ rảnh để đối đáp với ai, và cũng chẳng ai bắt tôi phải để tâm thù".