Thật sinh động, thật rực rỡ, và hoàn toàn tỉnh thức. Những kẻ sát nhân bị giam trong xà lim tử tội chờ hành hình, trong những giờ phút sau cùng của cuộc đồi, thường trải nghiệm trạng thái vô ngã và niềm an lạc sâu sắc xuất hiện bên trong họ. Trong chừng mực nào đó, lúc ấy bạn không cần đến thế giới này nữa.
Một số sự việc trong quá khứ đã không diễn ra đúng theo sở nguyện của bạn. Tại sao cái quầng đau khổ gây trở ngại nhiều hơn cho nữ giới? Hãy cảm nhận nó thật toàn diện.
Rồi bạn hãy thật cảnh giác chờ đợi ý nghĩ kế tiếp xuất hiện. Bây giờ khi ngắm nhìn cội cây, đôi chút nhận thức đó vẫn còn hiện diện, nhưng tôi có thể cảm thấy nó trôi tuột đi. Nó chỉ có thể tồn tại khi bạn vắng mặt, khi bạn không trụ ý vào hiện tiền.
Chuyến du hành của đời bạn có mục đích bên ngoài và mục đích nội tại. Tri kiến về chiều kích bất tử này, tức bản tính đích thật của bạn, là phương diện kia của lòng trắc ẩn. Không, bạn không cần.
Vậy tại sao tôi lại phủ nhận chứ? Tuy vậy, tôi xin phép tiếp tục nói qua về sự tiến hóa của ý thức trong cái thế giới này. Nói rằng Thiên Chúa đã hay sẽ hiện hữu là mâu thuẫn.
Trong các trường hợp đó, bạn có khuynh hướng trở nên “mê muội” hay “bất thức”. Nếu bạn chủ yếu thiên về duy lý, thì khoảng cách ấy sẽ xa hơn nhiều, và bạn cần phải đem ý thức soi rọi vào quần thể xúc cảm ấy, nhiên hậu mới có thể vươn tới cơ thể nội tại được. Đó là cái u mê bất thức đã bị lôi ra ánh sáng.
Nó là chất ô nhiễm tinh thần, và có một mối liên hệ sâu sắc giữa tình trạng gây độc và tàn phá thiên nhiên với khía cạnh tiêu cực vô cùng lớn lao đã tích lũy trong linh hồn tập thể của nhân loại. Thượng đế là gì? Là sự sống duy nhất vĩnh hằng bên dưới tất cả mọi hình thức của sự sống. Chỉ có Bản thể hiện tiền mới hiểu được cội cây, hiểu được bạn một cách trực tiếp.
Bạn không thể làm luận án tiến sĩ về cái “không”. Chẳng có gì siêu nhiên trong định nghĩa đó, phải thế không? Dĩ nhiên, là một định nghĩa nên nó bất toàn. Chắc hẳn tình thương cũng là một trong số những cánh cổng ấy?
Đó là hậu quả của sự thay đổi trong ý thức của toàn hành tinh. Tức là chấp nhận cái đang là. Thuật ngữ “sợ hãi” tuy có ý nghĩa khá gần gũi, nhưng ngoài cảm giác bị đe dọa không ngừng, nó còn hàm ngụ cảm giác bị bỏ rơi vào bất toàn sâu sắc.
Đây là hiện tượng thường thấy. Họ đã đầu tư khá nhiều htời gian vào nhận thức giả tạo về cái tôi của mình. Một số người nhận biết được cảm giác bất toàn này, còn những người khác thì không.