Đầu mùa có đợt rét lạ, hoa tàn hết. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Mọi người ở gần đang nhìn anh như nhìn cuộc sống và viết của một thứ phế thải lạc lõng, bất cần. Ai thích thì cứ việc viết theo cách của mình. Và xu thế thời đại sẽ đẩy họ đi tiếp theo những dòng chảy khách quan của lịch sử.
Mọi thứ vẫn như thế. Ừ, tớ cũng nghĩ thế, nhưng chỉ cốc đầu thôi. Đều muốn mở mang, muốn tìm đến cái chân-thiện-mỹ hiểu theo nghĩa khoáng đạt.
Đầu tiên tôi đốt cái cuốn sách tiếng Anh (đã xé thêm mấy trang sau khi mẹ về). Càng trưởng thành thì bạn càng dung hòa được điều đó. Tình trạng này có lúc xảy ra thường xuyên.
Hắn chuộng một cuộc sống bình thản hơn. Mai đi học về phải cạo râu. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Hoặc là các cậu chả thèm bận tâm giải thích làm gì, các cậu cứ ngẫu hứng. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Tất cả trị giá một cuốn tiểu thuyết ông viết trong năm năm.
Người ta có chuyện để bàn tán về ông chủ tập đoàn nổi tiếng chết vì đột quỵ. Làm gì có lí do gì mà khóc. Quả thực lâu lâu cũng thành quen.
Có điều, em chã thích. Mà lừa kheo khéo vào để còn cố mà tin. Dù mẹ không bay, không bay đâu.
Có người cười toe toét. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về. Cố tiếp thu để làm tốt hơn.
Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về. Vì nàng biết ta thích ngắm và cần ngắm đôi mắt nàng. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.