Sau khi diện kiến nốt cái (tạm gọi là) tâm hồn đằng sau nó. Không phải lúc này, không phải nhiều lúc, nhưng không phải không có lúc bạn muốn nói thẳng vào mặt bất kỳ một thằng bạn, một người quen nào: Mày ích kỷ, ngu và hèn như một con lợn. Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.
Có vài vết xước như chó đớp, mèo quào. Cậu em hướng dẫn tận tình. Phải trình đơn cho cái loại đó, nhục lại còn làm cao, còn chửi đổng.
Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới. Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết.
Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện. Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống. Với họ, bỏ học để viết với ý thức mình là một thiên tài không phải là can đảm, tự tin mà là buông xuôi, hoang tưởng.
Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Rồi, tôi phải tập chứ. Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao.
Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.
Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Và cô bạn ấy phá lên cười. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không.
Thường thì trí tưởng tượng đã nhàm không đem lại nhiều xúc cảm. Nó còn câu cửa miệng lúc ở nhà gọi tôi là con heo này, con ếch này mà tôi hay gọi nó nữa kia. Chuông điện thoại reo.
Lạ là con chó không sủa một tiếng nào. Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Có điều, bố và ông không hiểu là con hiểu thế.
Mà đời người thì có mấy đâu. Đi đâu phải báo để mọi người không phải lo. Cái mà đôi lúc vì nhận thức được mà mình tưởng mình vô cảm hoặc chai sạn.