Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây. Mình không thích từ vàng nghĩa vật chất. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.
Bác bảo: Bao giờ có cái bằng, lấy vợ thì bác mới cho về. Không cất đấy, làm gì được nhau. Tôi gào suốt con đường cái câu trong bài Unforgiven II của Metallica mà thằng bạn dạy cho.
Có lẽ là phim hình sự. Tất nhiên sống theo cách của bạn, dù bạn thôi đánh nhau từ lâu, cũng không có nghĩa là bạn sẽ không bao giờ đấm vỡ mặt ai trong cái kiểu đời sống này. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không?
Mà đời người thì có mấy đâu. Như những giọt nước giam mình trong tủ lạnh. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa.
Có vẻ nó tổ chức một cuộc đấu giá. Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Vả lại, mười rưỡi là phải lên giường nằm rồi.
Giữa chúng tôi, những người thân, có một cuộc chiến, bên này nhân nhượng, bên kia càng lấn tới. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật Đáng nhẽ phải viết những gì khó nhớ ra trước rồi mới đi miêu tả lặt vặt nhưng bạn lại muốn chơi trò thử trí nhớ của mình.
Sự khập khiễng ấy thường làm đẹp cho nghệ thuật miêu tả chúng chứ không phải cho đời sống của những nhân tố khập khiễng đó. Bạn chẳng biết phải làm gì nữa. Chẳng có gì đang ràng buộc ông cả.
Tôi không tự hỏi giờ này ở nhà bác mọi người không thấy tôi về sẽ làm gì. Mất thương hiệu hơi bị phiền. Có làm gì xấu, có làm gì ác đâu.
Không để ý đến thì nó cũng trở nên vô nghĩa. Người bảo người là ác. Từ lâu, trong bạn có một nhà đạo đức và một nhà hiện sinh.
Ở đây, sự bắt buộc của bác cũng tốt, cố điều độ dần đi. Tôi kém nhất khoản này. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại.