Bạn cảm ơn những giờ phút bên họ. Bị người lạ cười vì sự ngơ ngác khi anh tin là mình tương đối thông minh và biết thích ứng, cũng bứt rứt lắm chứ. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ.
Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai. Em sẽ bế con hôn lên trán anh mỗi lúc anh bắt đầu sáng tác. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian.
Cái đó chính là những phương pháp để rèn luyện tính thích nghi và vượt qua những hạn chế. Ăn cơm trưa, lúc ngồi mâm phòng này, lúc ngồi mâm phòng kia ở nhà ăn. Đó mới thực sự là sự cởi bỏ để đến với trí tưởng tượng.
Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Đã nhủ viết lại sẽ nhạt đi nhưng dù sao thì cũng nên viết. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.
Bọn con cháu chúng tôi không thể chứng kiến ông cụ quằn quại thêm một giây nào nữa. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng.
Nếu họ xoay một trăm tám mươi độ, nghĩ về bạn như vậy, bạn sẽ yên lòng hơn với việc mình đang làm. Thôi, tôi trôi qua em rồi. Cô gái bảo: Vô duyên.
Nhưng những vết thương lòng cứ thế mà nhiều và sâu hơn. Tôi cũng có dự định ấy. Chậc, kể ra dài phết.
Chúng ta có hai cái rỗng. Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt. Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.
Dù đang trải ra những tư duy rất đỗi dịu dàng. Lại không đủ minh mẫn để xử lí những vụ tiếp theo. Theo thói quen, nó thành thứ máy tự vận hành.
Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.