Nuốt một cục lớn nha phiến rồi có thể nằm dài trên tuyết hưởng cái thú "đi mây" và lên mây luôn. Tôi không còn than thở về cái dĩ vãng đã thiệt chết rồi nữa. Bỗng nhiên, ông Brandwine đứng phắt dậy, gạt chai sữa cho rơi mạnh vào chậu sứ rửa tay mà la lớn lên rằng: "Đừng có than tiếc chỗ sữa đổ" [16].
Nếu hoàn toàn thiếu nó, tinh thần tất sụp đổ". "Theo luật trung bình nỗi lo lắng đó sẽ không xảy ra đâu". Nhưng sau mỗi lần hành động như vậy, tôi thấy tởm cái thằng tôi.
Sáng thứ hai, tôi có thể lại hãng như thường lệ. Ông khổ công tra cứu đến nỗi chẳng thấy mấy lúc ông đã có thể diễn thuyệt và thảo luận về những vấn đề đó, dù không lúc nào ông rời chiếc ghế có bánh xe. Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây.
Không bao giờ tôi được dự những đám hội hè, vui vẻ trẻ trung. Đóng quá khứ lại! Để cho quá khứ đã chết rồi tự chôn nó. Bác sĩ Thomas Hyslop, cai quản một nhà thương điên, đã chú trọng vào điểm ấy trong bài diễn văntrước Anh quốc Y học hội.
Tôi có tỏ ý nghĩ đó với ông Levis E. Ông lão người Đức đã dại mà tranh luận với các bạn về chính trị. Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta?
Hai ông bà làm việc cực nhọc và chắt bóp từng xu. Dùng thì giờ của tôi để tính công việc sắp tới, ích lợi nhiều hơn là ưu phiền về những lỗi lầm hôm qua. Nhưng chúng ta đã chấp nhận thấy giá trị của hạnh phúc chúng ta sẵn có chưa? Nhất định là chưa! Ông Schopenhauer đã nói: "Chúng ta ít khi nghĩ đến những cái chúng ta có, mà chỉ nghĩ đến những cái mà ta không có là nguyên nhân hầu hết những thảm trạng đời ta.
Castles, một trong những nhà đầu cơ đã thành công nhất từ trước tới giờ. Có khi ông dùng nha phiến cho dễ ngủ. Nhưng ít khi tôi thấy bà mỉm cười lắm.
Quy tắc đó thiệt hay, chẳng những cho Công ty U. "Nếu đời người quả là bể thảm thì cuốn sách này chính là là ngọn gió thần đưa thuyền ta tới cõi Nát bàn, một cõi Nát bàn ở ngay trần thế. Mới rồi anh ta nói với tôi: "Bây giờ tôi nhận thấy rằng tôi đã theo đúng phương pháp ấy mà không hay.
Có lần tôi không chịu nhận một tình thế mà tôi không sao tránh được. Một đêm, ông ngủ chung phòng tại lữ quán với giáo sư Sayce ở trường Đại học Oxford. Bất kỳ ai cũng có thể sống một cách êm đềm, trong sạch, kiên nhẫn, đầy tình thương chan chứa trong lòng, từ mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn.
Có lẽ còn sống được một năm nữa sao không rán hưởng cho vui hết đời đi đã?" Tôi ưỡn ngực lên, mỉm cười rồi rán hành động như người khỏe mạnh. Tại sao lại có sự kích thích đó? Là vì khi ấy châu thành Nữu Ước có tám người lên đậu và hai người chết. Trong số ấy có 12 người đàn bà.