Ngứa tay hái chơi? Không muốn nó mọc chỗ đó hút chất của cây to? Hay đem trồng nơi khác? Lại có một bức tường cạnh trường học, hôm bạn ngồi quán nước thấy ai đó đã dỡ gạch tạo thành một ô cửa sổ trên bức tường ấy. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Mà chỉ có thể giảm thiểu nó bằng cách hòa chung lợi ích và có sự rèn luyện để biết hy sinh lợi ích lúc cần và hy sinh nó một cách tự nhiên.
Tôi và thằng em lại về. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông. Nhà văn hỏi: Ai bảo em thế?.
Nhưng mà này không được bi quan. Ông anh cũng làm theo. Họ dùng các tổ chức mafia để thanh toán nhau.
Lại đến lúc thay băng và họ lại lùa hết người thân bệnh nhân ra. Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng. Lại buồn, lại khổ nhiều hơn cần thiết.
(Còn với đàn ông thì không thích rồi). Xin lỗi nhé, buồn ơi. Và trong lúc cô đơn này, tôi vẫn muốn là em biết muốn.
Hóa ra ngồi đối diện với cái đèn rất lâu rồi mà không để ý cái kiểu dáng và sự phối màu của nó cũng do những tâm hồn nghệ sỹ làm ra đấy chứ. Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ. Để không đọc với chỉ sự chăm chăm so sánh bạn hay những nhân vật trong truyện với nhân vật ngoài đời để gật gù, cay cú, lợi dụng trả đũa hay kết tội.
Nên có thể thấy phần lớn loài người chưa có được đồng thời hai yếu tố nghị lực và tài năng để chơi kiểu bon chen được gọi là cạnh tranh lành mạnh đó. Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Bất hạnh thay, sự phong phú thuộc về muôn loài nhưng không nhiều cá nhân nạp nổi nó vào người. Trong những bữa cơm vui vẻ, những trận bóng ghi bàn đẹp, bạn thắc mắc tại sao bạn từng hay mơ hồ về cái chết.
Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt. Mặc kệ? Mặc kệ làm sao được! Phải đi trình báo. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.