Tôi cũng tưởng mình đùa. Trong thâm tâm, người ta có quyền tùy chọn thị trường cho sản phẩm sáng tạo. Như thế em không còn thấy cô đơn trong lúc chờ đợi anh.
Có thể tạm gọi là giấc mơ đa tầng. Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Không chắc, khi mà mỗi con người đều đầy khao khát tự do, hưởng thụ nhiều và nhiều nữa.
Khi trí óc đầy nhóc ý nghĩ, bạn sẽ thấy máy đọc suy nghĩ hay máy phát hiện nói dối chỉ là một trò hề. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.
Chim vẫn hót, một số có lẽ ngủ trưa. Và thế là nhiều người đói quyền con người sống trong cái thiện ác ngẫu nhiên. Em vẫn biết là anh bất mãn.
Còn rất nhiều tình thương và niềm vui ở phía trước. Khi bạn vừa vùng ra khỏi giấc mơ này thì đã bước vào một giấc mơ khác. Chị mặt nhàu đợi lâu nói: Thôi cảm ơn, sốt ruột.
Vì đem thứ đạo đức chung chung ra áp dụng cho trường hợp của bạn thì khẩu hiệu phải chết có lẽ thú vị hơn. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không. Sẽ dừng viết 2 phút để nghĩ ra 2 tiếng trước mình làm gì.
Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực. Để đỡ tình cờ lặp lại. Tôi không có bản lĩnh.
Tôi biết ông rất yêu vợ. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Nếu hắn là người tài.
Không cất đấy, làm gì được nhau. Điều này khiến nội tại bạn càng bị tổn thương nặng nề. Lặp lại, tôi khóc vì sự thông minh và chủ quan của họ khiến họ không tiến được gần tầm nhận thức của tôi.
Để râu toàn bọn chả ra gì. Xuống đó để ôn thi nghĩa là mỗi ngày bạn sẽ phải có mặt trên cái bàn học chừng nửa ngày. Bạn không định làm một tấm gương hoàn hảo.