Nhưng cảm giác mâu thuẫn này cũng tương tự như tôi mặc cảm phản bội khi vượt qua những chuẩn mực đạo đức vô lí nhưng từng chung sống với mình và từng là mình. Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Đúng mà cũng không đúng.
Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván. Nhưng sự phá bỏ này chỉ là sự phá bỏ vô thức. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Phần còn lại của cái đèn… À quên, cái xương sống đèn màu đen. Sau những thời khắc đằng đẵng nơi giảng đường nhàm chán, nơi cổng trường đại học xa lạ và vô nghĩa. Và người ta thường gọi những vẻ đẹp của sáng tạo, của tài hoa là nghệ thuật: Nghệ sỹ sân cỏ, nghệ sỹ ẩm thực… Và hắn không muốn chỉ dừng lại ở một vài mặt nghệ thuật của chữ nghĩa.
Họ sống đầy toan tính nhưng lại bỏ rơi vận mệnh chung hết sức tự nhiên. Suy ra bạn sai và bảo thủ. Hắn biết vì hắn đã từng.
Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Nhưng cũng lo, dễ nó copy phần bề ngoài hạn chế bộc lộ của tôi thì nhiều mà tiếp nhận cái cởi mở bên trong thì ít. Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc.
Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn. Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn.
Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Đã có luật cấm này cấm nọ mà ngày ngày đêm đêm chúng cứ ngang nhiên gào rống vào cấu xé những bộ óc đã mệt mỏi và dần suy kiệt, của cả chính những người lái xe.
Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện.
Sống dần hoá ra cũng không đến nỗi quá nhát gái. Bạn như hiểu rất rõ mấy dòng chữ ấy. Nếu hắn là người tài.
Vẫn tin là đủ sức kiếm nhiều tiền trong tương lai. Những người quanh ta quên rằng đời sống cần có những sự chuyên môn hoá. Êm dịu và hoang vắng.