Không quen xa xỉ? Có lẽ nhưng không hẳn. Nhưng với những gì tôi đã viết và tôi đã công bố, tôi sẽ không quá bận tâm về chuyện đó. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.
Bạn thì không, bạn có thể tha thứ nhưng khó gắn bó hay tỏ ra niềm nở với những người lười tự sửa chữa. Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình?
Có lẽ câu nói đó còn vì nhiều dồn nén khác. Và nó được tái tạo chậm hơn cái được phát ra. Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc.
Bạn dậy tìm cái đồng hồ, không ra. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Nhưng bác nói: Bật dậy nào.
Chúng nhan nhản và đầy bon chen. Có điều, ở cái độ tuổi này, khi mà còn tay trắng, bạn phải vượt thoát khỏi nó để tự tạo khung cảnh ấy cho mình. Bởi vì, trong tôi vẫn âm thầm mặc cảm bất hiếu và ích kỷ khi tôi không đi con đường gia đình sắp đặt; lạnh nhạt với mẹ cha; những ngày này chỉ ăn, ngủ, viết, tuân theo thời gian biểu sáng dậy lúc 7 giờ, đêm ngủ lúc 10 giờ; và đôi lúc đi chơi cho khuây khoả.
Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi. Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn. Nhưng lại không muốn mất bóng nên chuyền sang cho bác.
Thêm nữa, bác quan niệm trẻ con, thanh niên cứ đưa vào kỷ luật, chơi đòn tâm lí, ân cần chăm sóc, bệnh gì cũng khỏi tuốt. Của một thân xác đặc. Biết chỉ để biết mà thôi.
Cũng may chị có nhiều bạn, tôi cũng gặp vài người, bạn tốt. Con sông trước mặt thật xanh và êm. Nhưng bác ta không tin.
Hy vọng khách đến Sea Games vẫn còn được tận hưởng mùi hoa sữa có gì đó mang tính tượng trưng rất sâu xa cho người Việt. Còn gần thì… Chưa thấy loạt ảnh chụp hoa sữa nào. Nàng nói giọng yếu ớt, nhà văn nghe thấy qua đôi tay mỏng tang đang lướt trên tóc mình: Sao hôm nay anh không nhìn sâu vào mắt em?.
Và bon chen không bẩn, không ác. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.