Xuống tới tay anh em làm chuyên án thì… vẫn đói. Cái chớp mi im veo của nàng đủ làm lắng đọng tất cả. Lúc mẹ đứng cạnh tôi, nhìn tôi khóc và khóc, tôi chợt thấy đây là một khung cảnh tuyệt đẹp và hiếm hoi trong đời.
Không phải tôi tị ghen đâu các chú ơi. Nghĩa là phải chấp nhận cả những sự đê tiện. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.
Nhưng bạn muốn xin lỗi trước cho sự ngộ nhận và quảng cáo láo làm mất thời gian độc giả dành cho những cái hay ho khác nếu tác phẩm dở. Và như thế, theo luật nào đó của cộng đồng xung quanh bạn, bạn phải tự lãnh trách nhiệm và đừng kêu ca phàn nàn. Đó là một quyền chính đáng nếu thực sự họ có trách nhiệm.
Một giọt rơi xuống sách. Thôi, bác đừng đi xe ôm xuống đây. Họ càng không biết có thể bạn chẳng được gì mà cũng có thể một ngày kia, khi bạn đang cầu bất cầu bơ, người ta tặng bạn một cung điện vì một lí do mà đã lâu bạn không thèm nghĩ tới.
Một thứ ánh sáng trắng dịu mắt và đủ trông rõ mọi thứ. Nhưng những áp lực dai dẳng khiến bạn đâm bệnh. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Cả đám trông như những chú ở chợ lao động rỗi việc. Và ông vội ngoảnh đi. Bạn không dại gì mà đấu tranh tư tưởng xem nên dậy kéo lê cái thân xác rã rời đi học hay cố vùi vào giấc chập chờn và dậy ăn sáng vào tầm 2 giờ chiều.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Vì tí nữa, bác tôi cũng đến xin xe cho tôi về mà thôi.
Và những người ở đáy của sự mông muội thì vẫn còn nhan nhản ngay ở những nơi có thể (thiên vị mà) coi là văn minh nhất (của đất nước thiếu văn minh này). Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi. Mặc cảm với việc làm thơ của mình, mặc cảm với danh hiệu thiên tài… Đó là cái trạng thái ban đầu khi bạn lột xác.
Bác gái: Hôm nay hai giờ chiều bác mới ăn cơm. Cuộc mua bán giữa chúng ta cần được giữ bí mật. Anh chị họ hơi cúi đầu ăn phía đối diện với bạn, làm khán giả bất đắt dĩ.
Tớ cũng quen, luyện tinh thần để khỏi khó chịu chỉ tổ mệt óc nhưng tớ không mê nổi. Mọi người không tin tôi, mọi người phải chịu thôi. Chạy đi mua thì không có hứng.