Có người nhìn bà già, nhăn mặt, bĩu môi. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận. Kẻ thắng thì làm gì đó với bàn cờ tan hoang.
Tôi có một người chị họ ngoại nữa, cũng trạc tuổi chúng tôi. Có lẽ bạn sẽ phải xin lỗi độc giả vì những chỗ thật vội vã đâm dở tệ. Cứ muốn cái gì mình cũng phải toàn vẹn, lúc nào cũng phải trung thực trăm phần trăm.
Viết thế đủ chưa nhỉ. 000 dành dụm được từ đầu tuần. Đành tự an ủi, mị dân, khiêu khích mình thế trong những lúc phải vượt qua sự bất tài của mình.
Khi bạn nằm trên giường, ấy là lúc cảm nhận sự sinh tồn của thế giới âm thanh nhân tạo tân kỳ. Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng. Không hẳn là chúng ta thích nói dối, cũng không chắc là thích đùa.
Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Họ bảo: Cháu làm sao sánh được với Bác. Trên đường, bác vẫn lo đủ thứ.
Nhưng ông anh cứ hỏi nhiệt độ phòng bao nhiêu, làm bằng gỗ gì. Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ. Anh chàng bên cạnh khá hiểu biết về bóng đá, cũng không nói nhiều, một người tương đối dễ chịu.
Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình. Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.
Nó cũng như tình yêu thương. Bạn thường nhớ đến một câu trong truyện Muối của rừng của Nguyễn Huy Thiệp mà bạn sẽ tìm cuốn truyện để trích cho chính xác: Những lúc này là lúc người ta lạnh nhất và có thể có hoặc không nhiều hơi ấm nhất.
Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Tôi tống vào thùng rác. Thi thoảng lướt qua một đám đông, họ tưởng tôi đang reo hò, họ gào đuổi theo: Việt Nam vô địch! Việt Nam vô địch! Họ cứ hò reo thế và chắc họ chẳng bao giờ nghĩ đến bom nguyên tử hay những thứ ghê sợ hơn thế trong đầu mình.
Nó tan chảy, tan chảy. Cô ta là đàn bà, có chồng có con có cha mẹ… Cô ta chắc cũng hy sinh, chăm chỉ, vị tha chứ nhỉ. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết.