Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà… Bạn gượng dậy, rửa mặt đánh răng. Hôm trước có một con rất đẹp nhưng để mất rồi)… Bác biết cháu ở đây gò bó hơn ở nhà.
Đừng ví ta với sự chung chung của số đông. Bạn có hai giọng chính. Và bác thường là người chiến thắng và đạt được mục tiêu.
Còn nếu không biết gì, cứ để bà già yên tâm với công việc của bà ấy. Mặc quần đùi ra đường lạnh. Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.
Cái sịt mũi không còn là cái sịt mũi do bị cảm. Họ cũng dần mất lòng tin ở quần chúng. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.
Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Đó là mong muốn của cá nhân bạn. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Bác cứ nói đi, bạn là một thính giả trung thành và biết điều. Nếu giả thuyết đó sai thì coi như đây là một bài toán giải hỏng ngay từ đầu. Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Mà những điều đó cũng chẳng làm bạn rầu lòng. Họa sỹ lắc mạnh đầu sang hai bên cho cái cần cổ kêu răng rắc.
Cái bút này vỏ kín như bưng. Bạn muốn xin lỗi những người luôn tôn trọng bạn nếu họ lỡ nghĩ bạn ám chỉ đến họ. Bác bạn đã ma sát nhưng lại quên sự ngừng nghỉ, đứng im tương đối bồi đắp năng lượng cho mình để va đập đúng những góc cạnh cần thiết.
Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Trú ngụ trong ấy là đàn cò. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép.
Bình thản và mệt mỏi. Khi bạn rời bàn, bỏ bút. Vậy thì thuyết phục bác lần nữa nhé.