Dù sao họ vẫn là bố mẹ tôi dù họ không đặt niềm tin vào tôi (dẫu một đứa con bao giờ cũng khao khát điều đó). Có thể họ ngấm ngầm bắt tay nhau để xoay thế giới theo quỹ đạo họ muốn. Nên khi tỉnh hẳn, bạn vừa thấy sướng vì thoát nợ, vừa thấy tiêng tiếc.
Bạn bắt đầu tưởng tượng: Cuối cùng thì những cơn mệt tích tụ đã quật ngã bác? Hay bác biết bạn không có tên trong danh sách lớp. Ngoan ngoãn như một chú thỏ. Tôi cúi đầu, mở cuốn anbum trên bàn, lật đi lật lại.
Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta.
Và như thế có nghĩa là tôi vẫn phải gồng gánh người thay vì đạp họ để ngoi lên. Chàng ra về thắc mắc: Tại sao nó chẳng yêu mình? Thêm nữa, không có hứng thú.
Tôi không có bản lĩnh. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.
Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Ở Tây hay ở Ta đều thế cả. Nhất quyết phải cạo râu.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Mất chứ không phải biến mất. Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.
Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết. Đằng này… Mẹ kiếp! Sao mà mình bình thản quá.
Họ cũng chả ngại chửi cầu thủ đội nhà lỡ sơ suất hay trọng tài bắt không hợp ý họ. Chắc bạn có chút ám ảnh về cái câu đó. Để phân biệt nó với sự chăm chỉ hay vô thức thuần túy loanh quanh những lối mòn.
Ngả đầu cạnh nàng, áp tay nàng vào má. Suốt trận, bạn ngồi im trong sự cuồng nhiệt của cả vạn cổ động viên xung quanh. Bác tôi bảo: Chào chú đi con.