Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Hôm nào không đến lớp, tôi thường về nhà. Hoặc không thoát ra khỏi ý tưởng các bức tranh trước của bản thân.
Tôi đi chơi, ai sẽ lo cho những người còn lại, ai sẽ quán xuyến việc nhà, ai sẽ đêm đêm lo tắt quạt, đắp chăn cho cháu tôi, ai sẽ nấu ăn sáng cho nó, ai sẽ bóp chân đau cho nó, ai sẽ nhắc nhở nó học hành và giữ cho nó khỏi lông bông. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Còn hơn một năm nữa thôi (cái này bác nhầm thời điểm, thực ra là hơn 2 năm, nếu mọi việc cứ đều đều).
Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Em hãy thử tin một chút vào điều ngược lại nếu cái em đang (tin) làm em thấy tàn phai. Lát sau, thằng em đi vào.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu. Không hiểu sao tôi không có thiện cảm với các chú.
Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên.
Ngại nói là ta mất xe. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Và tôi lại muốn khóc vì bất lực.
Nhất quyết phải cạo râu. Một vài người cùng đội bóng, một vài người lạ. Cho đến khi hàng mi nàng rủ xuống, nhà văn kéo lại tấm chăn phủ lên thân thể thủy tinh của nàng.
Bạn được thêm một người đối xử dịu dàng. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về. Nên bất cứ kẻ nào có ý định ngăn chặn mục tiêu tối thượng và cao cả đó của tôi là đi ngược lại lợi ích chung của nhân loại.
Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Hoặc… Nói chung vậy thôi.
Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Một khuôn mặt ai ai cũng có. Hãy vừa tưởng tượng vừa ghi nhớ để khi có cơ hội sẽ nhai lại nó bằng câu chữ.