Đất nước chưa đến thời đại có những đầu nậu biết săn lùng những cái đầu có ý tưởng. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi.
Ấy nhưng nhỡ đồng chí ấy phì một cái… Chắc là mình không chịu được. Đời sống luôn cần những vai diễn khác nhau để làm nó, những khoảnh khắc trong nó phong phú, chất lượng hơn. Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi.
Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Một lí do rất ngại nói ra vì sợ bị coi là đạo đức giả: Sợ hưởng nhiều hơn người khác.
Hôm nay lại bị cấm túc thế này. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. Cạch! Rất thích cái cảm giác đi một quãng dài rồi dừng xe lại, gạt chân chống, tắt chìa khóa điện.
Mẹ hỏi: Con mệt à? Con không học được à? Pho tượng tôi vẫn hóa đá. Anh họ đưa chị út lên tăcxi về. Lại nhớ đến cuốn Vua bóng đá của Azit Nêxin.
Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số. Bạn không phải là một tên hèn nhát, một kẻ lười biếng.
Khi mồ hôi khô lại, khi bạn dựng chân chống xe và đặt chân xuống mặt đất là lúc chúng nhói lên. Những cái cảm giác mà được coi là thực chất nhất của hiện sinh. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.
Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu.
Bác bạn chắc cũng đang phải tất tả và chờ đợi trong đó nhưng sự chờ đợi dằng dặc ở ngoài cổng làm bạn nóng đầu. Nếu quay mặt ra ngoài cửa, bên phải là cây chanh và giàn thiên lý. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi.
Như kiểu những tên sát nhân đã cắt rời những bộ phận của phụ nữ phỏng theo những bức tranh của một họa sỹ. Này, mày chuyển cái bàn này lên. Và họ nhìn bạn bắt vở: Không học được, mệt mỏi sao còn viết, còn đá bóng được.