Bà già hình như chột mắt, cử chỉ có vẻ khỏe mạnh và bất cần. Nước mắt ơi, mày có mất không? Khi mày mất đi, mày được những gì? Khi mày ngấm đất, muối và máu có ở lại và hơi ngọt thuần khiết có bay lên? Mày mới ứa từ trong tao ra, sao mày đã vội đi, vội đi nhanh thế? Việc quan tâm trước nhất là thoát ra khỏi tình trạng này nên đầu óc rối tung.
Khi bạn viết, cứ có một người đến gần là bạn phải gấp lại. Đó cũng là hình ảnh của đời sống phát triển. Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.
Những giọt nước mắt bằng gỗ. Mua rau, thịt, bút chì và nhãn vở, còn 500. Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra.
Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà. Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Cho những mục đích đào thải để phát triển hoặc trục lợi.
Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Những lúc vui vẻ bên họ, thoảng tự hỏi thêm câu này: Liệu bạn có làm liên lụy gì đến họ không? Có lẽ không, vì bạn làm việc hoàn toàn độc lập.
Không biết trận chung kết này, ở nhà có một vé, ai đi. Không phải học con phải về đây ngay chứ. Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Việc nhớ được giấc mơ là một sự tiến bộ về lí trí và trí nhớ. Như thế là như thế nào? Là như nhiều người tôi gặp và không mong đợi thấy lần hai.
Bạn muốn nhìn thấy năng lực thực sự của họ được phát huy, họ được nâng cấp nhận thức và có những điều tâm huyết để đeo đuổi. Bạn có thể nhập vào lửa mà xuyên qua chứ. Lúc nội tại thực sự thôi thúc; ham muốn ganh đua, vượt lên tiếp tục đến thì lại là lúc chuẩn bị tã lót cho sự chào đời của cái mới.
Nhưng thường thì bạn không chiến thắng nổi cảm giác chán ngán. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng. Mọi người có thể nghĩ tôi bị tai nạn hoặc làm gì dại dột.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Ban đầu giận bố mẹ làm tôi nhục. - Mi phải biết tìm hứng thú trong trường lớp chứ.