Adoo giúp việc trong văn phòng ông, ông cũng áp dụng quy tắc đó, mặc dù điều ông tin cậy không phải là một sự hy sinh, mà chính là một danh dự vô cùng cho ông Mc. Và sự khéo léo của ông được thưởng như sau này: Riêng tôi, tôi cho rằng người ta vô lễ với tôi, nếu trên bao thư gởi cho tôi người ta đã biên sai tên tôi.
Nhiều năm sau, ông lại dùng thuật đó. Từ sáng dậy tới khi đi làm, tôi ít khi nói với nhà tôi quá 12 tiếng. Ông quyết thực hành ngay những lý thuyết đã học được và kiếm chung quanh ông xem có cái gì có thể chân thành khen được không.
Còn nếu quên hoặc viết sai tên đó tức là làm cho người ta khó chịu. Cho nên họ bất đắc dĩ phải vâng lời, càu nhàu, oán hờn. Như vậy ông ta hết nói gì được nữa, không có lý lẽ gì để tranh biện được nữa.
- Thưa bà, nên lắm chứ. Nhưng tôi biết rằng xa vọng của ông đã đưa ông tới sự dùng đủ mọi cách để cản trở Đại tướng Burnside; như vậy ông đã làm hại lớn cho nước chúng ta và cho một người bạn cầm quân đáng trọng và đáng khen của ông. Nhưng nụ cười đó phải tan ngay, vì ông giám đốc tiếp tôi bằng lời "bật ngửa" này:
Cả ngàn lính đào ngũ. Vì chính tôi cũng có khi thấy khó thi hành những điều tôi đã chỉ cho các bạn. Tái Bút: Có lẽ ông muốn biết đoạn trích sau này trong tờ báo Blankville và muốn truyền thanh nó trong đài của ông".
Không ai hiểu rõ sự xác đáng của những lời nói đó bằng John D. Cho nên bà chỉ nói rằng bài diễn văn đó, nếu cho đăng vô Tạp chí Bắc Mỹ thì tuyệt. "Nhận được thư của tôi, ông ta lại nhà tôi liền, theo sau có người thư ký.
Black đã không giận dữ, chửi, dọa, áp chế, mắng họ là cộng sản, mà lại còn nịnh họ nữa, khen họ trên mặt báo rằng họ có thái độ ôn hòa. Những sách ông viết về nó được hoan nghênh nhiệt liệt và dịch ra mười hai thứ tiếng. 6- Thành thật làm cho họ thấy sự quan trọng của họ.
Những cha mẹ gắt gỏng, những ông chủ và ông chồng chuyên đoán, những bà vợ hay gây gổ phải hiểu rằng ai cũng muốn khư khư giữ lấy ý kiến của mình, không bao giờ dùng võ lực mà bắt buộc được họ phải đồng ý kiến với ta. Lúc lâm chung, bà thú với con gái bà rằng: "Chính má đã làm cho ba các con chết". Thực là một sự quảng cáo cực tốt cho ông.
Tôi hứa với ông rằng những đồ đồng của ông sẽ làm và giao đúng hẹn, dù tôi phải ngưng hết thảy những công việc khác lại". Ai kia chứ đại tá House thì không khi nào ngu dại vậy. Adamson đi thẳng lại những tấm ván, lấy tay sờ.
Tuần sau, tôi đãi khách bữa trưa. Nhưng trong những tiểu tiết đó, ta phải giữ một thái độ phong nhã thì mới có hạnh phúc trong gia đình được. Đã khai số tiền đó thì phải đóng thuế".