Để chúng lúc nhúc, lên men khá khó chịu. Hồn nhiên đến đáng sợ. Vì tôi là kẻ chẳng đáng tự hào gì.
Có mùi thơm của biển, có vị mặn trong gió. Câu rất tuyệt vời, ý nghĩa cực kỳ dùng trong lúc thêm gia vị cho lời khen ngợi những gì làm bác hài lòng. Xuống nhà, ông nội vừa sang.
Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Mẹ, tôi và một người quen. Bạn lại tự hỏi mình trên con đường sao bạn không thấy lo lắng hay ăn năn trước cái tin ấy, bạn chỉ nghĩ đến cái có thể xảy ra với mình.
Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Vì đó, nói chung, trong thời điểm này, chỉ là một hình ảnh rỗng của một lớp người Việt mới thu nhỏ. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản.
Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện. Nhưng cái gì đã đẩy tôi đến tình trạng này? Đó là sự thiếu công bằng và thờ ơ trước thú tính của loài người. Ngồi rảnh mà giở cuốn từ điển ra bịa nghĩa từng từ cũng được ối.
Cây ở mỗi phố đều đẹp một kiểu. Chơi là giữ kín mọi điều mình biết. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc.
Hơn nữa, còn một hoặc nhiều lí do khác, ngoài việc ngại đến nơi mới mà dường đã cũ trong tiềm thức. Ông già sắp chết sau nỗi cô đơn bất mãn triền miên. Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn.
Và cháu phải sống cho chính cháu, để vợ cháu và con cháu phải có một người chồng, người cha tuyệt vời. Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.
Người ta trải qua là thôi, hiếm khi đọng lại. Sinh viên nộp đơn cho giáo viên, có gì là nhục. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Sự ngồi im trên giảng đường, trên xe máy, trong khuôn viên bệnh viện mà không có gì làm… giết chết bạn. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt. Chúng là những kiệt tác.