Và, bạn biết đấy, 10 đôla một tháng, một năm là 120 đôla. để đầu tư vào ý tưởng đó. Dù ý tưởng về iMac đã được xem xét trước khi Steve tiếp quản, nhưng mọi thứ vẫn còn chưa chắc chắn.
Khi ấy, máy ảnh, máy quay phim nhan nhản trên thị trường còn thiết bị nghe nhạc thì vừa ít lại vừa kém chất lượng, đáng kể nhất chỉ có thế là máy MP3. Đây mới là hướng đi thành công để bán công nghệ (bao gồm cả điện thoại di động và ti-vi phân giải cao) cho người tiêu dùng”. 1998: Máy iMac ra đời.
489 đôla, cao gấp 2,5 lần so với Best Buy, hệ thống bán lẻ máy tính và đồ điện tử khổng lồ của Mỹ. Thời gian này, ông mới gật đầu đồng ý. Nếu họ không được nuôi và chăm sóc những con chó tại cơ quan, họ không bao giờ được nhìn thấy những con vật cưng.
Steve nhớ Paul là một “đôi tay thiên tài”. Thế giới hiện nay cần những “biên tập viên” thông minh. Bên trong cửa hàng được bố trí theo mục đích sử dụng, chứ không phải danh mục sản phẩm.
chìm tiếng nói bên trong bạn. Nó khiến chúng tôi mất 18 tháng để thương lượng. Và bây giờ chúng tôi đã tạo ra kho âm nhạc này mà tôi nghĩ không dễ để sao chép.
Steve muốn tài liệu thú vị sao cho một người trung bình cũng có thể hiểu được. Khi học tại Đại học Reed, ông kết thân với Dan Kottke và sau đó cả hai cùng đến Ấn Độ du lịch. Năm 17 tuổi, ông dại dột bỏ học đại học, giấc mơ lớn nhất của ba mẹ ruột ông.
Chẳng dễ dàng gì gia nhập nhóm Macintosh. Nhưng ai biết? Tất cả lĩnh vực này đều mới cả. Và tôi luôn ước muốn điều đó cho bản thân.
Nó là yếu tố làm thay đổi cuộc sống. Nó tao nhã, tiện dụng, xinh đẹp và cực thú vị. Steve tìm đến người đại diện địa phương, Pete Stark ở East Bay và một vài người nữa rồi ngồi xuống thảo một lá đơn.
Tôi sẽ nhảy vụt ra khỏi các bậc thang và lên sân khấu, mọi thứ bất thình lình sẽ ổn. Doanh số bán hàng của Apple II không ngừng tăng. Nếu giám đốc điều hành Cadbury - Schweppes diễn thuyết tại một hội thảo, hoặc ông chủ của Nike giới thiệu một loại giày mới thì bạn sẽ thấy những thông tin trên xuất hiện đầy rẫy trên các tạp chí chuyên ngành rồi nhanh chóng bị lãng quên.
Cùng lúc, ông đã làm hai việc “dại dột”. Ông có nhận thấy điều đó không? Cứ một trăm thanh niên ở thành phố, thì một nửa trong số đó sở hữu một máy iPod.