Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa. Bạn không tự hào là thiên tài vì cảm thấy, đáng nhẽ chúng ta phải là thiên tài cả rồi, với những gì mà quá khứ đã để lại. Người nghèo chỉ được cho tiền, không được định hướng, giáo dục đầy đủ thì nghèo lại hoàn nghèo và không bao giờ xóa bỏ được mặc cảm.
Yêu say đắm là chơi. Bỏ quên cả kiệt tác nung nấu. Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái.
Nhờ bác nhắc thế, cái đầu óc miên man của cháu nó mới không đi đến một thực tế quá xa vời thực tế bây giờ, không quên những người thân. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội. Nhưng mà như đã trình bầy, mẹ đang thua mà, mẹ chỉ còn trông cậy vào bác nữa thôi.
Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật. Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. 000 dành dụm được từ đầu tuần.
Nói nhiều câu làm cả nhà bật cười. Cô gái bảo: Vô duyên. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường. Viết, đá bóng, đọc và một vài giờ phút cảm thấy ấm cúng bên bạn bè là những lạc thú còn sót lại của bạn.
Trong xã hội này, khi nhiều mộng ước đã tắt, những người nhạy cảm khó sống. Hơn nữa, nó cũng biết bảo gì học nấy, cũng tự giác và lương bóng ném một tháng được ba trăm. Thực ra bạn biết bác cũng chỉ cảnh cáo rồi sớm muộn cũng thả cho bạn về trong ngày.
Hoặc không tưởng tượng rằng có ai đó đang tưởng tượng ra họ. Để có những sự phân biệt rõ ràng hơn giữa nghệ thuật và đời sống. Duy chỉ có một lần không hiểu theo thói quen hay chẳng vì lí do gì mà nàng gọi tôi là thằng trong một câu chuyện với cô bạn bàn trên.
Và tôi biết, những độc giả hời hợt cũng đâu thấy khác. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Họ cũng đủ tự trọng để tự lực cánh sinh.
Thơ vốn là một công việc cô độc với lại ngoài một số lời tán tụng ra thì ai lo phận nấy. Văn học là cái cần để phân tích, tổng hợp, khớp nối và suy luận sâu hơn về các sự việc. Hơn nữa, một sinh viên đã nghỉ học non một năm và không có nề nếp.