Cái tên này sẽ gây mệt mỏi cho Watson. Trong số này, Watson chú ý đến cô Ruth Leach một phụ nữ tài năng. Đó là nơi ở của hai vạn nhân viên.
Tom nói tiếp và bộc lộ quan điểm rõ ràng, triệt để:Nếu được chọn lại lần nữa, cha cũng sẽ không thay đổi gì. Nó phải phục vụ từ xã hội đến nhân viên của mình. Watson chuẩn bị tham dự cuộc họp với ITR (In- ternational Time Recording).
Dĩ nhiên toàn bộ chuyện kinh doanh này là thối nát, tác giả Maney viết. Khi chịu học hỏi không ngừng thì người ta khó mà kiêu ngạo. Nhưng, một cách hệ thống, điều quan trọng là Watson đã cống hiến cho khoa học quản trị nhiều bài học quý giá và vẫn đúng đến ngày nay.
Chiến tranh! Năm 1940, Hitle chiếm đóng Đan Mạch, Na Uy, sau đó là tràn vào Paris rồi thả bom dọc bờ biển Anh và Luân Đôn. của người đàn ông đang diễn thuyết mủi lòng. Cả hai đều hướng vào con người trong và ngoài công ty.
Bạn đang gặp những sai lầm phổ biến. IBM gần như tôn thờ triết lý Cus- tomer Service, nó thấm sâu trong tất cả chiến lược maketing của IBM trong ba phần tư thế kỷ sau đó. Nếu thua, IBM sẽ mất tất cả và công lao suốt một đời người gian truân và kiêu hãnh của Watson sẽ tan thành mây khói.
Hồi tưởng lại, cha nghĩ ông nội của con đã biết rất rõ điều gì tốt cho cha. Mà ông còn chỉ ra rằng, quản trị học cũng quan trọng cho bất cứ tổ chức nào, dù nhỏ hay lớn, kể cả các chính phủ. Điều này không chỉ có nghĩa là nhà giàu thì cần và nên chia sẻ với cộng đồng mà còn cho thấy vai trò của doanh nghiệp, của nhà kinh doanh có một vị trí quan trọng tạo thành cộng đồng.
Chỉ ngay năm đầu tiên sau chiến tranh đã có ba triệu người Mỹ trở về từ cuộc chiến. Watson thích nhân viên của mình ăn mặc trang trọng nhân danh công ty và đó sẽ là một hình ảnh dễ nhận thấy của nhân viên IBM sau này. Điều này không có gì là trái logic của ông cả.
Watson nói đến thuyết cỗ xe ngựa: Đó là phòng thí nghiệm đầu tiên của tập đoàn về sau là gã khổng lồ. Câu lạc bộ này là nơi để người ta vui thú với thiên nhiên sau giờ làm việc.
1953, Watson bước qua cửa tòa nhà IBM đường bệ như mọi khi, dù rằng giờ đây ông đã ở vào tuổi 79. Trường hợp này không giống trường hợp của tôi nhưng ông có muốn tôi nói về cách thức để viết thành công không? Nó thật đơn giản, thật đấy. Suốt cuộc đời của mình, Watson đã thể hiện cho việc làm ăn một ý nghĩa còn nhiều hơn cả chuyện làm ra nhiều tiền.
Nhưng cùng với nỗ lực thức tỉnh IBM thoát khỏi giấc mộng trên ngai vàng này, Gerstner đã chỉ ra tinh thần tốc độ của Watson: Loài người đã bước vào kỷ nguyên Internet một thế giới phẳng đã khác xa thời đại của Watson. Hàng ngàn con người vây quanh quan tài của Watson ở nhà thờ vào ngày ông qua đời, 1956, và họ đưa ông đến quả đồi nhìn xuống hồ nước trong thung lũng Sleepy Hollow. Ban nhạc của IBM chơi suốt buổi tối những bài hát IBM.