Mặc cảm khi viết về mình và đang viết không phải để ngợi ca những người xung quanh. Cơ bản là không muốn lắm. Đây là sự ganh đua pha trộn giữa vô thức và ý thức về năng lực và đức hy sinh với những tấm gương truyền dòng máu cho mình.
Chúng tôi, dòng họ chúng tôi rất cứng đầu. Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi. Anh đang hạnh phúc.
Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Bác gái tôi thường có vệ tinh quanh tôi. Nghĩ: Thế chắc là mình đoán cũng đúng.
Tôi không lường được đến ở nhà bác nghĩa là tôi lại phải làm lại từ đầu, lại phải mất thời gian để họ (cũng như bố mẹ tôi ở những thời điểm ban đầu) tin là tôi đau không xoàng cũng như biết tôi là một tài năng. Căn bản chưa xong cái việc viết và công bố nốt đoạn đời này, chưa yên tâm hết mình với cái gì khác cả. Và dễ sống hơn một chút.
Nhưng chưa hết giờ ngủ trưa. Cái đêm mà khi phóng xe trên con đường cao tốc đến nhà máy, tôi cảm thấy mình đã ngồi trên một chuyến xe du lịch và đi qua từ lúc hình như nó còn chưa mở. Bố muốn yên ổn và sợ cho bạn.
Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Xem bóng đá thì ngơ ngác và ngây thơ đầy tính đáng yêu như dân quê ta sang Mỹ. Hình như chưa bao giờ bạn nói mê.
Họ còn bất lực hơn nữa. Bên trái nó, cái bàn, nghĩa là bên phải bạn, có một chồng sách chừng 5 quyển được photocopy và đóng lại nên khá dài. Cuối cùng trả lời Vâng là hợp nhất.
Dù từng li từng tí trong tất cả vận động điên cuồng không nguôi nghỉ. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Trong mắt họ, bạn là một cậu chàng hơi trẻ con, thật thà và vui tính.
Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Hai lần đại bác bên dưới bắn ngược lên: Khẩn trương lên nào.
Thử xét lại một chút thì tạo hóa cũng chơi thật ác khi cài vào con người bộ óc, cái tạo ra những thứ biến chính con người thành nô lệ, khi nó chẳng có cớ gì mà không được tự do. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi. Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.