Không chắc tại số phận. Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay. Nhưng mà bạn này, tôi không tin vào tính bản thiện bao la của con người đâu.
Ừ thì mỗi người có một góc nhìn riêng nhưng tả thì cũng ngại lắm. Hoặc về sau mới lí giải được. Cảm giác như không thể lành lại được.
Đến giờ tiêm, mẹ bạn dúi cho y tá 10 nghìn. Tôi khóc vì không biết những hạn chế ấy có giải quyết được không. Đó là một sự chuyển đổi quan trọng.
Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế. Tôi không có nghị lực. Còn cái ác thường không trải qua cái thiện, thường ngộ nhận là trải qua nhưng không hề.
Hóa ra cái ánh sáng sau tivi là cái đèn ăcqui đang nạp điện. Làm sao vẽ được tiếng kêu răng rắc ấy hở mày? Ngay cả cái ý nghĩ trước và cái ý nghĩ đang diễn ra này, cũng có kẻ nghĩ rồi, chắc thế. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
- Tôi nghĩ tôi hiểu được phần nào con người ông. Họ đã phấn đấu và họ muốn được yên ổn với thành quả. Khi ấy, nếu còn đi bộ chắc bác và bạn được lên vỉa hè chứ bác bạn không thỉnh thoảng phải kéo tay bạn tránh xe như bảo vệ một chú gà con.
Nó cũng như tình yêu thương. Những thằng bạn thân thì đã chuyển đi từ cấp II. Còn quá nhiều điều để viết.
Có điều bác che bóng khéo quá, cứ câu giờ cho đến hết trận đấu thì thôi. Ông có thể bắt ông cụ chết theo cách ông thích. Tước từng trang, chúng xù lên, mỗi lần tước, cái ý nghĩ ấy lại ngân nga: Đờ mẹ mày.
Cho chuông báo thức kêu, thò tay tắt. Mệt và không thích thú. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người.
Vì nó sẽ chóng hết lắm khi bạn thấy sự thương cảm đã nhàm, những cảnh đời éo le càng ngày càng hiện lên dày đặc và rõ ràng hơn với đôi mắt rách mất lớp màng ngây thơ. Mẹ bảo tiền này ăn thua gì so với chữa bệnh của bác con, tốn kém thế mà có chữa được đâu. Hoặc có người vỡ mộng tươi đẹp.