Gã thực vật gai góc viết lên cửa sổ một hàng chữ gần giống nét chữ của bạn. Hót nhiều cũng không hay lắm. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia.
Chào chị, em cảm ơn, đi ra. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Còn đờ mẹ vốn dĩ nghĩa của nó đã đa số chẳng sạch sẽ gì.
Hư vô và dục vọng, em giết một cái thì cái còn lại sẽ tự tử theo. Dù nó làm bạn mệt thêm nhưng nó khá được việc. Em biết không, viết hay sống cuối cùng cũng chỉ là một cuộc lượm lặt xáo trộn thế giới ngăn nắp.
Cũng vì thế mà anh đâm lười đọc truyện. Nhưng bạn sẽ phán xét những lời nguyền rủa của một bộ phận trong số họ. Ăn xong lên giường nằm, nghỉ tí để chuẩn bị viết.
Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Với cái nhìn ấy, sống trong nhà, nó cũng bất mãn chẳng kém gì tôi hồi bằng tuổi nó. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông.
Tại sao lại phải có cảm giác anh đang sến? Đôi lúc cũng cần thay đổi trạng thái như vậy giữa cuộc sống đầy cục cằn này. Mà thản bởi vì lòng cần thản. Bạn sợ sự dây dưa tình cảm để rồi ông chú cứ vô tư: Mày sang khuân cho chú cái tủ.
Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa. Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Tôi chỉ ngắm nhìn và nghe và ngửi chúng tôi.
Đôi lúc họ quá mệt mỏi và dồn nén đến độ không nhận thức rõ hành động của mình. Em biết lúc ấy anh sẽ phá lên cười và ôm chặt hai mẹ con… Hơn nữa, bạn chẳng ăn đủ một lượng calo cần thiết để giấc ngủ được béo tốt.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Sang Trung Quốc, sang Thái Lan đi. Chị lắc đầu bảo mệt lắm.
Tôi vẫn không nói lời nào… Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Ăn sáng xong, bạn ra trông hàng giúp bác một chút trước khi về.